
Xuyên Việt Chi Thú Nhân Dã Sinh Oa
TXT 99/99
675 Theo dõi 0
Steven Universe Comics
VGA 2/??
221 Theo dõi 0
Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi
TXT 196/196
567 Theo dõi 0
Thiên Tài Hạng Bét – Stupid Genius
18 6/6
1618 Theo dõi 0Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!: Chương 1
[Tác giả: Vịt Nướng Mật Ong – Thể loại: Ngôn Tình ]
Bạn đang đọc truyện Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi! của tác giả Vịt Nướng Mật Ong. Kiếp trước, Vân Mộng Dao vốn cho rằng Thẩm Quân Uyên đồng ý lấy mình là vì cảm động với tình yêu cô cho anh. Đến sau này, cô mới biết tất cả đều do cô tự lừa mình.
Vân Mộng Dao vốn cho rằng Thẩm Quân Uyên đối với ai cũng lạnh nhạt, mãi đến sau này khi cô chết thì cô mới biết trái tim anh vốn không thuộc về cô.
Sau khi được trời cao ưu ái cho cô sống lại một lần nữa, Vân Mộng Dao quyết tâm buông bỏ tình yêu dành cho Thẩm Quân Uyên.
“Em nói lại một lần nữa, Thẩm Quân Uyên, chúng ta ly hôn đi. Đây không phải là quyết định nhất thời của em, quyết định này em đã suy nghĩ rất lâu rồi. Anh là một người đàn ông tốt, chẳng qua là do em quá tham lam rồi.”
Trong đêm tối, Vân Mộng Dao giậmình tỉnh giấc, đập vào mắlà căn phòng được sơn màu trắng quen thuộc.
Vân Mộng Dao nhìn xung quanh, mày liễu khẽ nhăn lại, trong lòng không ngừng thắc mắc.
Bản thân cô không phải đã bị xe tải lao vào rồi sao? Đáng lí ra cô phải ở bệnh viện chứ sao lại ở chỗ này?
Trong khi đang thắc mắc không biếbản thân đang ở đâu thì một cơn đau truyền đến từ đại não, cơn đau khiến cho Vân Mộng Dao mồ hôi chảy ròng ròng thiếu chút nữa là ngấlịm đi.
Sau khi cơn đau qua đi, Vân Mộng Dao mới có tâm tình nhìn quanh căn phòng một lượliền phát hiện nơi này lại là nhà của cô và chồng của mình là Thẩm Quân Uyên.
Nói là nhà của hai người nhưng Thẩm Quân Uyên lại chưa từng trở về nơi này, ngay cả đêm tân hôn anh cũng bỏ cô lại mộmình để làm việc.
Thân là vợ, Vân Mộng Dao chỉ có thể quanh năm suốtháng, không mục đích, ngây ngốc ở nơi này chờ anh trở về.
Cách trang trí bày biện trong nhà, Vân Mộng Dao đều rấquen thuộc, chẳng qua là trong lòng Vân Mộng Dao hiểu rõ, nơi đây không phải nhà cô, mà là chiếc lồng cô cố ý giam cầm Thẩm Quân Uyên, là do cô cố tình lấy hôn nhân làm gông xiềng, cuối cùng người bị giam lại là chính cô.
Vân Mộng Dao nhìn căn phòng một lượsau đó dừng mắtại bức ảnh cưới treo ở vị trí dễ thấy nhấtrong phòng, đáy lòng chợdâng lên cảm giác chua xót.
Trong bức ảnh là một đôi vợ chồng trẻ, người vợ nở nụ cười ngọt ngào, đáy mắđều là hạnh phúc còn người chồng thì khuôn mặlạnh tanh.
Mà người trong bức ảnh cưới ấy lại chính là Vân Mộng Dao cùng với người chồng vô tâm của cô.
Nhưng tại sao cô lại ở nơi này chứ?
Vân Mộng Dao nhớ rõ, bản thân đi đến công ty cúa chồng cô là Thẩm Quân Uyên đưa cơm trưa cho anh.
Nhưng khi vừa đến nơi, Vân Mộng Dao lại nhận được tin nhắn của Thẩm Quân Uyên nói là anh muốn cô đến phòng 1034 của khách sạn năm sao X.
Lần đầu tiên Thẩm Quân Uyên chủ động nhắn tin cho mình, Vân Mộng Dao không nghĩ nhiều mà vui vẻ đi đến nơi anh nói.
Nhưng trớ trêu thay, ngay khi vừa đến nơi Vân Mộng Dao lại thấy cảnh người chồng mà cô yêu thương nằm cạnh một người phụ nữ khác.
Vân Mộng Dao nhìn hai người nằm trên giường rồi dụi dụi mắlại vài lần.
Sau khi xác định bản thân không có nhìn nhầm, trái tim Vân Mộng Dao tan nát, hai mắnhòe đi.
Đúng lúc ấy, Thẩm Quân Uyên tỉnh dậy.
Vân Mộng Dao khi đó không biếphải đối mặvới anh như nào liền lựa chọn trốn tránh.
Cô cắm đầu chạy mộmạch ra khỏi khách sạn, cũng chính vì thế mà Vân Mộng Dạo không chú ý đến chiếc xe tải đang lao nhanh về phía cô.
Ngay khi Vân Mộng Dao phát hiện ra thì đã quá muộn.
Trước khi hoàn toàn mấđi ý thức, Vân Mộng Dao lờ mờ thấy bóng dáng của Thẩm Quân Uyên.
Vẻ mặanh khi ấy có sợ hãi có đau khổ, cũng có hối hận.
Tuy nhiên, Vân Mộng Dao lại cho rằng tất cả đều là do cô tự mình tưởng tượng ra mà thôi.
Trong bụng truyền đến âm thanh "ọọt", Vân Mộng Dao ngay lập tức liền xốc lại tinh thần rồi nhanh chóng xuống bếp làm món gì đó lódạ.
Mười phúsau, Vân Mộng Dao bê bámì nóng ra ngoài định bụng vừa xem tin tức vừa ăn.
Nhưng khi tin tức vừa chiếu ra, Vân Mộng Dao lại được mộphen ngây người.
Trên ti vi đang pháphần tin tức quan trọng trong ngày, ngươi dẫn chương trình đọc rõ ràng từng chữ một.
[Ảnh hậu Du Yến bângờ tuyên bố giải nghệ để lui về chăm sóc gia đình.]
Bản tin này… Chẳng lẽ là cô đã trùng sinh trở lại năm năm trước sao?
Vân Mộng Dao hímột ngụm khí lạnh cố gắng làm cho đầu óc mình tỉnh táo, cô lảo đảo chạy về phòng lấy chiếc điện thoại đặở đầu giường.
Sai khi xác định bản thân được trùng sinh, hốc mắVân Mộng Dao bấgiác ẩm ướt, dù sao cô cũng là người đã chếqua một lần, cảm giác còn sống rõ ràng ấm áp như vậy.
Duy chỉ có điều Vân Mộng Dao còn chưa kịp cảm thán sinh mệnh đáng quý, thì thời gian trùng sinh, thật sự khiến cô dở khóc dở cười.
Mười chín giờ ba mươi phútối, ngày 17 tháng 8, năm tiếng sau khi lễ thành hôn của cô và Thẩm Quân Uyên kếthúc.
Sớm hơn chút nữa có phải tốt không, như vậy chắc chắn cô sẽ không kết hôn với Thẩm Quân Uyên.
Song thực tế, ngày hôm qua Vân Mộng Dao đã cùng với Thẩm Quân Uyên đi lãnh chứng, hơn nữa hôn nhân của hai người đều là do hai bên đã hứa với nhau từ lâu.
Mà Thẩm Quân Uyên tuy tính tình không được tốcho lắm nhưng lại rấnghe lời cha mẹ.
Mà cha mẹ anh lại vừa ý cô con dâu là Vân Mộng Dao, tự nhiên sẽ làm đủ mọi cách để anh cùng cô kết hôn.
Cho nên cũng sẽ không có chuyện Thẩm Quân Uyên chủ động đề nghị ly hôn.
Năm đó, Vân Mộng Dao vừa ý nhấchính là điểm này, cho nên cô mới đánh cược Thẩm Quân Uyên sẽ không chủ động ly hôn với cô.
Còn cô có thể trong thời gian này, dùng tình yêu và thành ý của mình khiến Thẩm Quân Uyên cảm động.
Thế nhưng, ván bài này, Vân Mộng Dao cô đã thua triệđể rồi.
Cho đến bây giờ chỉ có cô đơn phương tình nguyện, chẳng khác nào chuyện cười.
Tự bản thân cô giành làm nhà cái, và cũng chính cô thua không còn mộmảnh.
Đương nhiên, nếu trời cao cho cô cơ hội sống lại một lần nữa, Vân Mộng Dao quyếtâm phải sống cuộc đời sáng lạn cho riêng mình.
Chếmột lần, cô thật sự đã buông bỏ, buông bỏ si mê lưu luyến Thẩm Quân Uyên, buông bỏ ý nghĩ không đạmục đích là không được.
Chờ mộthời gian sau, Vân Mộng Dao sẽ làm như bản thân đã chán nản mà muốn cùng anh ly dị lúc đó, hai người cũng sẽ không còn khó xử..