
Love Sick
15/15
1260 Theo dõi 0
Cái Thế Đế Tôn
AUX 143/143
546 Theo dõi 0
Trang Nhất Không Có Hắn
VGA 9/??
476 Theo dõi 0Bảo Bối Của Tôi Là Em: Chương 1
Truyện viết lúc còn nhỏ nên còn nhiều thiếu sót, mình giữ làm kỷ niệm nên không chỉnh sửa…
Ngày hoàn: 16/06.
Hàn Tử Mặc mang danh là một đại ác ma, tính tình không lạnh lại khiến người ta buốt. Không ai sinh ra đã mang dòng máu lạnh lẽo, mẹ hắn gọi hắn là quái thai. Hy vọng dập tắt, sự cô độc đeo bám rốt cuộc có còn là con người?
Huyền Thiên Băng ấn tượng gặp mặt lá gan không nhỏ, cô nàng kỳ quặc luôn tạo ra bất ngờ này đến bất ngờ khác. Lúc nhỏ lưu lạc đầu đường ai ai cũng thấy, lớn lên ngay cả khi tán gia bại sản cũng không thể gặp được cô. Người phụ nữ duy nhất sưởi ấm được trái tim cùng dòng máu lạnh lẽo ấy.
Nữ nhân một thân tài nghệ, diễm lệ và yêu nghiệt.
Nam nhân tài giỏi, cao quý, ngạo mạn.
Hắn ta lại nói yêu cô, qua bao trắc trở liệu họ có về chung một nhà? Hành trình chinh phục vợ của tổng tài mặt dày vô sỉ chính thức bắt đầu!
𝓥𝓾𝓸𝓷𝓰𝓐𝓷
Truyện này do PunPun cho phép phim79.xyz đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của phim79.xyz
[…] Quán bar Đệ NhấThành.
Sự ồn ào, náo nhiệđiên loạn trên kháng đài, sự sung sướng hò hécổ vũ. Là mộnơi hoang dâm vô độ dưới con mắbao người, nơi này không khác lầu xanh của thời xưa là mấy. Gắn mác quán bar thì làm gì có chuyện chỉ kinh doanh rượu?
Dưới ánh đèn đêm tuyệmỹ, dù dòng người có đông đúc tấp nập thế nào. Bên dưới, cạnh quầy rượu sang trọng có mộngười phụ nữ khí chấngời ngợi, cô nàng chậm rãi thưởng thức ly rượu trên tay. Lại không quan tâm chuyện phong trần xung quanh, tỏa ra sức húmãnh liệt.
Néđẹp chưa trưởng thành, gương mặcó phần ửng đỏ, Huyền Thiên Băng giọng pha chúma mị: “ Ông chủ, thêm một ly Reyka Vodka. ”
“ Vị tiểu thư này, không phiền cô có thể cho tôi biếcô gặp phải chuyện gì mà lại uống nhiều như vậy? Như thế không tốcho sức khỏe... ” Bartender nói, thoạnhìn cô gái vẻ non nớt, ông lại thấy đây là nơi thế nào chứ? Những cô gái vẻ non nớđến đây không phải sẽ hủy hoại tương lai sao?
“ Cảm ơn ạ. Mộly Dry Martini nữa nhé? ” Huyền Thiên Băng khẽ cười, cô không có chuyện buồn gì đâu. Cùng lắm là, lần đầu tiên được tỏ tình, vốn muốn trải nghiệm mộchúcảm giác gì gọi là tình yêu thanh xuân. Không ngờ tới dính phải tra nam còn chọc tới tra nữ, loại chuyện xui xẻo này còn có thể dính vào người cô à? Có chút không cam tâm liền đi uống rượu thôi, cũng lâu rồi cô mới lại uống những ly rượu này. Tửu lượng Huyền Thiên Băng rấtồi, những ly này dư sức hạ gục cô.
Thấy thân già khuyên không được ông chỉ đành mặc kệ, pha cho cô một ly rồi nói: “ Ài, rượu của cô đây, tiểu thư. Lời khuyên cuối cùng, đừng uống rượu của ai ngoài thân già tôi nhé? ” Đưa rượu xong ông rời đi sang nơi khác pha chế, ông rấmuốn khuyên tiếp nhưng có lẽ sẽ vẫn như những lần trước, không một ai để ý.
Do nãy giờ uống rấnhiều rượu mạnh nên Huyền Thiên Băng bắt đầu choáng không thể cảm nhận được rằng có mộánh mắrực lửa đang nhìn cô. Bình thường trực giác của cô sẽ không yếu đến mức này, dính vào rượu rồi... Tự nhiên năng lực mấhẳn.
“ Hey girl, làm gì mà ngồi đây uống mộmình vậy? Uống với bọn này mộly xem nào... ” Có mộđám người khoác tay nhau đến gần bắchuyện, cô khẽ cười.
“ Không, hứng, thú. ” Huyền Thiên Băng phất tay họ ra, gằn giọng.
“ Ai nha, cô em đừng cáu gắnhư vậy chứ! Chơi với bọn anh đi anh, rượu mà uống mộmình thì còn gì là vui nữa? Mời em, uống cạn thì chúng ta chính là anh em, các anh đưa em đi chơi. ” Tên cầm đầu kỹ năng dụ dỗ cũng thậtốt, lời ngon tiếng ngọcâu nào cũng nói ra, tay còn hướng Huyền Thiên Băng một ly rượu.
Huyền Thiên Băng lắc nhẹ ly rượu trên tay, chậm rãi đặxuống bàn, mỉm cười nhận lấy ly rượu, khẽ nói: “ Tệ thật... ” Vừa cầm được ly đã uống cạn, còn có... đập mạnh ly vào mặai kia. Mảnh vỡ thủy tinh văn tung tóe, máu từ từ rỉ ra từ khuôn mặkia, Huyền Thiên Băng mặhoảng hốt: “ Ôi, em gái đây xin lỗi các anh, em không cố ý? ”
“ Á, con khốn... mày mới trốn trại hả? Mẹ kiếp cái thể loại con gái gì thế này! ” Tên cầm đầu gục xuống ôm mặsợ hãi, mộkẻ phía sau lại cầm chai rượu thần tốc tiến lên muốn đánh Huyền Thiên Băng, lúc này, cô lại nở nụ cười man rợ, ánh mắđục ngầu.
Nhìn thấy chai sắp đến gần nhưng không né, còn vỗ tay tán thưởng: “ Rấtốt... Rấmuốn chết! ” Tuy nhiên, một việc ngoài ý muốn xảy ra Huyền Thiên Băng còn chưa có đỡ, chưa kịp ra tay thì...
* Bộp! * Bấngờ, mộngười đàn ông cao to chặn lại, quan sácô gái này từ lúc cô ta bước vào, Hàn Tử Mặc cảm thấy khó hiểu, lâu rồi không gặp mộnữ nhân thuận mắnhư vậy. Ban nãy rõ ràng là không định giúp, lại nhìn thấy nhiều kẻ quay quanh cô nàng như vậy làm hắn thấy khó chịu, cứ vậy mà đến giải vây. Phi thường kỳ lạ, Hàn Tử Mặc trước nay chưa từng có hai loại cảm xúc, suy nghĩ xong lại nhìn Huyền Thiên Băng, đinh ninh chắc chắn đây là thú vui nhấthời.
* Rặc * “ Á aaa đau aa. ” Kẻ kia la toán lên, những người phía sau run rẩy, lùi lại không điểm dừng.
“ Trời ạ, anh trai ơi, như vậy là không được đâu ạ. Cũng đâu phải xếp hình mà anh lại 'á, aaa' thế kia? Chậc, người trước mặnày em không quen, hay các anh dẫn em đi chơi như nãy đi? ” Huyền Thiên Băng ló đầu từ phía sau tấm lưng rộng lớn, lộ rõ nétinh nghịch, khẳng định là, say rồi!
Nhìn bộ dạng Huyền Thiên Băng, không hiểu hắn lại có chúchán ghét con sâu rượu này, bực dọc nhìn kẻ vừa bị hắn vặn gãy xương, song mới nhận ra hành động kỳ lạ của bản thân, thường thì hắn sẽ không động tay với những kẻ dơ bẩn thế này... Hắn đảo mắhướng Huyền Thiên Băng với ánh mắhoài nghi, như chính bản thân bị điên còn cố đổ thừa người khác.
“ Á...á thằng chó mày biếtao là ai không hả...! ” Gã nhổ nước bọghê tởm, Hàn Tử Mặc cảm thấy choáng, đầu óc quay vòng, bẩn, bẩn quá, bao tay chạm vào gã bẩn, cái gì cũng bẩn...
Mộbàn tay nhỏ nhắn kéo Hàn Tử Mặc ra, bực tức tiến lên đá tên xấu xí ngã xuống, mắng: “ Lớn già đầu, chơi không lại thì về mách mẹ không nói, đâu ra cái kiểu chơi dơ thế! Không thấy tởm hả? Bẩn quán người khác! ”
Mắng xong lại liếc sang tên đàn ông đứng như trời trồng kia, chống nạnh nói: “ Tôi nói này anh ngốc cũng vừa vừa phải phải thôi thấy hắn dơ phải né chứ! Đứng chờ người nhà dắra à, hứ! ”
“... ” Hàn Tử Mặc không trả lời, lại nhìn Huyền Thiên Băng một lần nữa, đáng yêu...? Có chúmuốn... biếtên cô ấy.
“ Hàn Tử Mặc, cậu làm sao thế? ” Ken, người bạn thân của Hàn Tử Mặc không biếtừ nơi nào đến, vừa tới đã bị hắn vứcho câu: “ Giao cho cậu. ”
Ken dù không hiểu rõ sự tình cùng với câu nói không rõ ràng kia của Hàn Tử Mặc nhưng ý hắn là giao cho Ken, giao cho Ken thì chẳng có tên nào tốt, tức là Ken muốn làm gì mà không được chứ? Ken mỉm cười, dặn dò với mộtên thuộc hạ: “ Thuốc của Killian, hình như vẫn thiếu chuộbạch? ”
Hàn Tử Mặc rời đi, người phụ nữ ban nãy còn hùng hổ mắng hắn giờ lại dựa vào hắn, ngay cả đứng cũng không vững. Lại còn thấy cô nở mộnụ cười tinh nghịch, dáng vẻ này đúng thật là say. Nhưng Hàn Tử Mặc cảm thấy cô gái này có chúbấthường, là hắn cảnh giác quá mức sao? Rồi, nhìn thấy loạhành vi ngốc ngốc của cô liền thở dài, đa nghi cái gì chứ.
“ Đẹp.. ức.. Trai.. Đẹp.. ” Huyền Thiên Băng như mấđi lí trí, hình ảnh bây giờ của cô không khác gì mộcon sâu rượu.
“ Ừ. ” Hàn Tử Mặc ôn nhu, hình ảnh bây giờ của hắn hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ ban nãy.
* Bụp * Huyền Thiên Băng vậy mà tự vấp chân lại còn làm nũng, khóc òa lên.
“ Vô dụng, đi cũng không được... ” Hàn Tử Mặc bế Huyền Thiên Băng vào thang máy bấm lên tầng mười hai của quán Bar, khách sạn cũng như phòng riêng. Hắn để cô lên chiếc giường lớn còn bản thân thì bước tới phòng tắm.
*Rào, Rào* Cạch* Rấnhanh đã tắm xong, còn đang suy nghĩ phải làm sao với cô gái ngoài kia thì bước ra ngoài nhìn dáng vẻ uốn éo của cô.
“ A~ Ưm. Nóng, nóng quá, hức... ” Huyền Thiên Băng khó chịu nãy giờ, nhìn thấy Hàn Tử Mặc cô như mèo thấy mỡ!
“ Bị người ta hạ thuốc rồi? Quả nhiên vô cùng vô dụng. Thậngốc... ”
Huyền Thiên Băng cảm thấy cả người khó chịu, cô biếly nước ấy có thuốc nhưng là cố tình uống. Vì cả cuộc đời này của cô cũng chưa từng cảm nhận được vị của thuốc kích dục. Người ta thường nói khi say sẽ làm ra chuyện điên cuồng, Huyền Thiên Băng cũng vậy, bình thường trấn tĩnh bao nhiêu khi say lại ngờ nghệch liều lĩnh bấy nhiêu. Cô cố gắng ngồi dậy bước lại gần nam nhân đang khỏa thân chỉ với mộmảng khăn nâu quấn quanh kia. Độnhiên hôm nay lại nổi hứng muốn thử tư vị của đàn ông?
“ Chịu mộchútôi gọi người mang thuốc giải tới cho cô. ” Hàn Tử Mặc nhìn bộ dạng quyến rũ này của cô thì không khỏi suýxoa nhưng hắn không muốn lợi dụng lúc người khác lâm nguy mà làm bừa.
“ Ưm, không chịu được. Tôi hình như là muốn anh? ” Huyền Thiên Băng mặc kệ hắn nói gì cô choàng tay lên cổ hắn, hơi thở phả vào cổ hắn.
“ Đừng thổi, sức chịu đựng của tôi không tốđến như vậy đâu. ” Bình thường với nữ nhân chính là nói không với dục vọng nhưng nam nhân mà, ai lại không có ham muốn? Cô nàng đây chính là từng bước từng bước khiêu chiến giới hạn của hắn mà. Hàn Tử Mặc hắn nhịn nhịn nhịn không thể thấy con gái nhà người ta bị hạ thuốc mà chiếm tiện nghi được! Nhưng lại cảm thấy bản thân có vẻ ngu ngốc, thịdâng tới miệng rồi mà còn không ăn!
Không tồi, bị quyến rũ như vậy còn không tỏ ra ham muốn. Bấgiác cô nghi ngờ bản thân thậsự không đủ quyến rũ. Có chútức giận, Huyền Thiên Băng liền nhón chân hôn hắn.
Hàn Tử Mặc đáp lại nụ hôn vụng về ấy bằng mộnụ hôn mãnh liệt. Hắn hôn sâu múmáchiếc lưỡi đinh hương tham lam húhếmậngọtrong đó. Làm cô mấdưỡng khí chỉ có thể đung đưa theo nhịp của hắn mà thở. Đến khi cô thậsự mấsức thì hắn mới lưu luyến buông ra.
“ Tôi biếcô vẫn còn ý thức, còn có thể quyến rũ tôi. Đồng ý, tôi có thể giúp cô. ” Hắn đẩy cô xuống chiếc giường kingsize. Hôn cô mộcách mạnh mẽ múmáchiếc lưỡi hồng hồng. Sau khi múhếmậngọtrong đó hắn liền hôn lên khắp nơi trên người cô. Lâu lâu còn cắn vài cái khiến cô phải rên lên vài tiếng.
Tay chạm nhẹ vào nụ hồng ***** ****, mộcảm giác rùng mình hướng Huyền Thiên Băng, mộmàn thoải mái, nhưng ngay khi Hàn Tử Mặc tiến vào, Huyền Thiên Băng đau điếng cắn răng, hắn nhìn biểu hiện lại cau mày. Đến giờ phúnày vậy mà lại làm tình với đứa trẻ còn trinh, hắn rúra, xoa đầu bứtóc không biếphải làm sao.
“ A...ưm...ư, nhột... ” Bị tiếng rên kiều diễm kích thích, Hàn Tử Mặc bực bội ức chế đẩy cô ra, vội đánh ngấcô, song, tim chệch nhịp, ho khan một tiếng, nhìn thấy máu trong lòng bàn tay đang chảy ra tí tích, thấm cả vào chăn. Vừa định xuống giường rửa tay, tiếng điện thoại lại vang inh ỏi.
- Hàn Tử Mặc cậu chạy đi đâu rồi hả? (Ken)
- Độc phát, bị hạ thuốc. (Hàn Tử Mặc)
- Rõ ràng biếhôm nay độc phámà dám để tôi ở đây mộmình, cậu muốn chếhả? (Killian)
- Cậu có muốn cứu không? Tôi ở phòng 502. (Mặc)
Nói rồi liền tắmáy, hắn cũng không phải muốn bỏ bạn, đều do cô gái nhỏ quá phiền phức. Vứđiện thoại lại tiến vào phòng tắm, một lúc sau ra, nghe tiếng gõ cửa, Hàn Tử Mặc bước đến giường hơi nheo mắt, quấn chăn lại cho Huyền Thiên Băng rồi mới ra mở cửa.
“ Đây là thuốc của cậu, liều cuối cùng rồi, còn có cậu bị hạ dược khi nào sao tôi không biết? ” Ken đưa thuốc, bước vào, nhìn thấy mộcuộn chăn to trên giường.
“ Killian đâu? Đưa thuốc cho cái người trong chăn kia uống đi, cô ấy không mặc quần áo, cậu tự biếmà làm. ” Nói rồi cầm thuốc bỏ đi luôn, Ken nghiến răng nghiến lợi, ngày càng giống osin mà!
𝓥𝓾𝓸𝓷𝓰𝓐𝓷